次韵遂宁府宴贡士即席赋二首

宋代 魏了翁
谁把浮华变古风,颓波衮衮日奔冲。 人情容易随流去,此道分明触处逢。 学似董晁犹有累,文过无白愧无宗。 诸君知此皆升矣,更向根基厚自封。
shuí huá biàn fēng   tuí gǔn gǔn bēn chōng  
rén qíng róng suí liú   dào fēn míng chù chù féng  
xué shì dǒng cháo yóu yǒu lèi   wén guò bái kuì zōng  
zhū jūn zhī jiē shēng   gèng xiàng gēn hòu fēng