次韵苏公西湖观月听琴

宋代 陈师道
公诗端正道,亭亭如紫云。 落世不敢学,谓是诗中君。 独有黄太史,抱杓挹其尊。 韵出百家上,诵之心已醺。 黄锺毁少合,大裘摈不文。 世事如病耳,蚁斗作牛闻。 苦怀太史惠,养豹烟雨昏。 後世无高学,举俗爱许浑。
gōng shī duān zhèng dào   tíng tíng yún  
luò shì gǎn xué   wèi shì shī zhōng jūn  
yǒu huáng tài shǐ   bào biāo zūn  
yùn chū bǎi jiā shàng   sòng zhī xīn xūn  
huáng zhōng huǐ shǎo   qiú bìn wén  
shì shì bìng ěr   dòu zuò niú wén  
huái 怀 tài shǐ huì   yǎng bào yān hūn  
hòu shì gāo xué   ài hún