次韵宿东安

宋代 释德洪
淡云缺月两微茫,独酌沽来竹叶香。已把功名比鸡肋,更惊世路似羊肠。 心情老去俱消尽,诗律年来觉倍强。解诵东坡北归曲,此身安处是吾乡。
dàn yún quē yuè liǎng wēi máng   zhuó lái zhú xiāng gōng míng gèng   jīng shì shì yáng cháng    
xīn qíng lǎo xiāo jìn   shī nián lái jué bèi qiáng jiě sòng dōng běi guī   shēn ān chǔ shì xiāng