次韵思禹思晦见寄二首 其二

宋代 释德洪
多生垢习消磨尽,一念定光空五蕴。尚能弄笔戏题诗,如钟殷床有馀韵。 南台烟霭隔重滩,城廓遥应认刹竿。湘西六月失三伏,一枕窗风午簟寒。 年来懒复嫌山浅,更欲移庵藏僻远。又思喧寂不相妨,卧念当年三语阮。 镜里朱颜岂长对,岁月去人宁少待。是身已作梦幻观,肯复经营此身外。 议郎材志堪逆鳞,笑谈解生寒谷春。会看为天作喉舌,愿听高风淮海滨。 要知未必与世合,载之诣世世不答。譬如瓶中有渑淄,虽与世混终不杂。
duō shēng gòu xiāo jǐn   niàn dìng guāng kōng yùn shàng néng nòng shī   zhōng yīn chuáng yǒu yùn    
nán tái yān ǎi zhòng tān   chéng kuò yáo yìng rèn shā gān 竿 xiāng liù 西 yuè shī sān   zhěn chuāng fēng diàn hán    
nián lái lǎn xián shān qiǎn   gèng ān cáng yuǎn yòu xuān xiāng fáng   niàn dāng nián sān ruǎn    
jìng zhū yán zhǎng duì   suì yuè rén níng shǎo dài shì shēn zuò mèng huàn guān kěn   jīng yíng shēn wài    
láng cái zhì kān lín   xiào tán jiě shēng hán chūn huì kàn wèi tiān zuò hóu shé yuàn   tīng gāo fēng huái hǎi bīn    
yào zhī wèi shì   zài zhī shì shì píng zhōng yǒu miǎn suī   shì hùn zhōng