次韵斯远并柬成季 其二

宋代 韩淲
午夜露气冷,明月忽已低。推窗此何时,蛩螀互悲凄。 乃知南豅山,更有南豅溪。樵歌起老叟,牧笛吹童儿。 百年漫戚欣,千载劳是非。口心忽相语,不闲尚奚为。 磊磊千枝松,洋洋万顷陂。偃蹇衡茅下,匪惧寒与饥。
lěng   míng yuè tuī chuāng shí qióng   jiāng bēi    
nǎi zhī nán lóng shān   gèng yǒu nán lóng qiáo lǎo sǒu   chuī tóng ér    
bǎi nián màn xīn   qiān zǎi láo shì fēi kǒu xīn xiāng   xián shàng wèi    
lěi lěi qiān zhī sōng   yáng yáng wàn qǐng bēi yǎn jiǎn héng máo xià fěi   hán