次韵思晦弟双清轩

宋代 释德洪
门前无俗驾,篱外有青山。不出已成趣,懒惰心所安。 鸣鸠惊午梦,意消风物闲。可怜脩竹林,遮我茅三间。 兄每缘诗来,有时忘巾冠。永愧隔壁呼,束带酬问端。 此诗可三复,句挟风霜寒。令人想见之,恨身无羽翰。 寿子一杯水,世隘轩独宽。
mén qián jià   wài yǒu qīng shān chū chéng lǎn   duò xīn suǒ ān    
míng jiū jīng mèng   xiāo fēng xián lián xiū zhú lín zhē   máo sān jiān    
xiōng měi yuán shī lái   yǒu shí wàng jīn guān yǒng kuì shù   dài chóu wèn duān    
shī sān   xié fēng shuāng hán lìng rén xiǎng jiàn zhī hèn   shēn hàn    
shòu 寿 zi bēi shuǐ   shì ài xuān kuān