次韵思

宋代 李之仪
肮脏从来不易俦,低徊身世亦悠悠。离群断雁虽难偶,得两明珠岂待求。 强挹馀尘时琢句,问寻陈迹自经丘。清时醉尉知何在,似是人多识故侯。
āng zāng cóng lái chóu   huí shēn shì yōu yōu qún duàn yàn suī nán ǒu   liǎng míng zhū dài qiú
qiáng chén shí zhuó   wèn xún chén jīng qiū qīng shí zuì wèi zhī zài   shì shì rén duō shí hòu