慈云寺

唐代 朱褒
崩崖落云外,怪石相支撑。穿林出蒙密,忽有青山横。 古寺瞰山腹,飞檐浮太清。寒流出其右,㶁㶁沿阶鸣。 我昔作胜游,芒鞋弄飞径。今来四十年,白首徒自惊。 高僧延我入,巾冠耸峥嵘。假榻寄清梦,飞泉夜澎轰。 残灯闻弈棋,胜负时纷争。机心亦何有,战罢谩亏成。 钟声随晓风,昴宿西南倾。骊驹仆在门,吾亦问归程。
bēng luò yún wài   guài shí xiāng zhī chēng chuān 穿 lín chū méng   yǒu qīng shān héng
kàn shān   fēi yán tài qīng hán liú chū yòu   guó guó yán 沿 jiē míng
zuò shèng yóu   máng xié nòng fēi jìng jīn lái shí nián   bái shǒu jīng
gāo sēng yán   jīn guān sǒng zhēng róng jiǎ qīng mèng   fēi quán pēng hōng
cán dēng wén   shèng shí fēn zhēng xīn yǒu   zhàn mán kuī chéng
zhōng shēng suí xiǎo fēng   mǎo 宿 西 nán qīng zài mén   wèn guī chéng