次韵石用之易安斋

宋代 张嵲
尘缨脱得片时闲,未见弥天释道安。 薜荔半崖双屐齿,沧浪何日一纶竿。 地能容膝皆堪处,心对回光未易看。 试问老僧安底事,不知人世有悲欢。
chén yīng tuō piàn shí xián   wèi jiàn tiān shì dào ān  
bàn shuāng chǐ 齿   cāng làng lún gān 竿  
néng róng jiē kān chù   xīn duì huí guāng wèi kàn  
shì wèn lǎo sēng ān shì   zhī rén shì yǒu bēi huān