次韵石用之春晴游西湖

宋代 张嵲
春晴结客出城隅,无数僧坊论给孤。 红贴马蹄花底路,绿笼船背柳边湖。 逍遥各自从鹏鷃,断续宁须较鹤凫。 端立一丘为老计,移文何谢北山逋。
chūn qíng jié chū chéng   shù sēng fāng lùn gěi  
hóng tiē huā   绿 lóng chuán bèi liǔ biān  
xiāo yáo cóng péng yàn   duàn níng jiào  
duān qiū wèi lǎo   wén xiè běi shān