次韵士特见怀古风

宋代 李纲
遭遇登黄閤,平生志寝丘。燋头无寸效,失脚落遐陬。 一去苍龙阙,三惊白露秋。贾生时欲恸,平子不胜愁。 鄂渚何曾到,兰江未许留。孤城踰地角,绝岛在鳌头。 父子同双影,箪瓢付一舟。飘零已知幸,奇绝敢言游。 望断归来鹤,情孚不下鸥。波涛从汹涌,鼓角助清幽。 忽奉日边令,容还峤北州。天恩方肉骨,厉鬼漫持矛。 力拯中兴业,深防不戴雠。当车虽怒臂,见险莫扶辀。 往事追何及,来功勉或收。舍垣宜葺补,风雨正飕飗。 离索何其久,吟哦谁与酬。管宁终著帽,王粲且登楼。 阻绝江南信,淹留海上洲。归心良耿耿,去路尚悠悠。 见说鲸奔网,仍传盗聚蟊。不知供羽卫,今有几貔貅。 瓯越亦远矣,江淮已定不。视天真懵懵,知命罢休休。 水有朝东性,嫠非恤纬忧。吾徒强餐饭,肉食自深谋。
zāo dēng huáng   píng shēng zhì qǐn qiū jiāo tóu cùn xiào shī   jiǎo luò xiá zōu    
cāng lóng quē   sān jīng bái qiū jiǎ shēng shí tòng píng   zi shèng chóu    
è zhǔ zēng dào   lán jiāng wèi liú chéng jiǎo jué   dǎo zài áo tóu    
tóng shuāng yǐng   dān piáo zhōu piāo líng zhī xìng   jué gǎn yán yóu    
wàng duàn guī lái   qíng xià ōu tāo cóng xiōng yǒng   jiǎo zhù qīng yōu    
fèng biān lìng   róng hái jiào běi zhōu tiān ēn fāng ròu   guǐ màn chí máo    
zhěng zhōng xīng   shēn fáng dài chóu dāng chē suī jiàn   xiǎn zhōu    
wǎng shì zhuī   lái gōng miǎn huò shōu shě yuán fēng   zhèng sōu liú    
suǒ jiǔ   yín é shuí chóu guǎn níng zhōng zhù mào wáng   càn qiě dēng lóu    
jué jiāng nán xìn   yān liú hǎi shàng zhōu guī xīn liáng gěng gěng   shàng yōu yōu    
jiàn shuō jīng bēn wǎng   réng chuán dào máo zhī gōng wèi jīn   yǒu xiū    
ōu yuè yuǎn   jiāng huái dìng shì tiān zhēn měng měng zhī   mìng xiū xiū    
shuǐ yǒu zhāo dōng xìng   fēi wěi yōu qiáng cān fàn ròu   shí shēn móu