次韵似前人

宋代 陈著
山居随意旋添成,截断人閒利欲腥。 兰茁不妨虚白屋,松苗如见旧毡青。 书痴面目唾亦笑,酒圣风流心自醒。 閒里光阴天下乐,谁知此处是思亭。
shān suí xuán tiān chéng   jié duàn rén xián xīng  
lán zhuó fáng bái   sōng miáo jiàn jiù zhān qīng  
shū chī miàn tuò xiào   jiǔ shèng fēng liú xīn xǐng  
xián guāng yīn tiān xià   shéi zhī chù shì tíng