次韵石谦伯山居

宋代 许及之
地僻人为胜,居閒乐自知。书声山响亮,琴韵水逶迟。 为药藤修架,因花槿结篱。蓝田冷松竹,那得久怡怡。
rén wéi shèng   xián zhī shū shēng shān xiǎng liàng qín   yùn shuǐ wēi chí    
wèi yào téng xiū jià   yīn huā jǐn 槿 jié lán tián lěng sōng zhú   de jiǔ