次韵师厚病间十首

宋代 黄庭坚
开田种白玉,饱牛事耕犁。 雨露非无泽,得秋常苦迟。 猛虎擅文章,斑斑被诸儿。 长松抱劲节,惟有岁寒知。
kāi tián zhǒng bái   bǎo niú shì gēng
fēi   qiū cháng chí
měng shàn wén zhāng   bān bān bèi zhū ér
cháng sōng bào jìn jié   wéi yǒu suì hán zhī