次韵舍弟常州官舍应客

宋代 王安石
霜雪纷纷上鬓毛,忧时自悔目空蒿。 桑麻只欲求三亩,势利谁能算一毫。 此地旧传公子札,吾心真慕伯成高。 飘然更有乘桴兴,万里寒江正复艚。
shuāng xuě fēn fēn shàng bìn máo   yōu shí huǐ kōng hāo  
sāng zhǐ qiú sān   shì shuí néng suàn háo  
jiù chuán gōng zhá   xīn zhēn chéng gāo  
piāo rán gèng yǒu chéng xīng   wàn hán jiāng zhèng cáo