次韵山居

宋代 方岳
孤亭危受众峰朝,岁晚移床借避嚣。 梅次第花春漠漠,鹤相随睡夜寥寥。 诸公安用怒生癭,老子岂为饥折腰。 更入乱云深处去,极知与世不同条。
tíng wēi shòu zhòng fēng cháo   suì wǎn chuáng jiè xiāo  
méi huā chūn   xiāng suí shuì liáo liáo  
zhū gōng ān yòng shēng yǐng   lǎo zi wèi zhé yāo  
gèng luàn yún shēn chù   zhī shì tóng tiáo