次韵上元宰胡俊明蒋山勤老唱和古风

宋代 李纲
竺教流传入中土,以相求之无自可。达磨西来直指心,拟议之间已蹉过。 皮髓谁分深浅机,祖祢翻贻子孙祸。钟山禅老真可人,高唱宗风震江左。 学流云集欲何为,佛祖要须自心作。宰官倥偬牒讼间,偷暇相从还作么。 也知襟抱素相亲,更把篇章迭酬和。词严义密读难晓,字顺文从识皆妥。 应怜孤陋方杜门,亦欲追随良未果。故将佳句寄幽人,此意勤渠滋愧荷。 谈空摩诘无一言,听法文殊非两个。若将情解议真如,明眼人前应看破。 世间万法互低昂,正若旋轮与推磨。随时俯仰乃善谋,就中拙者无过我。 九折羊肠欲着鞭,万里沧溟思纵柁。只今行年四十馀,已觉衰颓多坐卧。 平生作具何所施,尽以付之一弄火。回光返照默自参,妙湛本然无点涴。 公方齿壮志气豪,正可立功同魏颗。胡为亦复味禅那,坐视轩裳如絷锁。 莲社庄严清净池,丈室含容高广座。他时共结香火缘,心期耿耿当非颇。 为余稽首问勤师,如师材德诚磊砢。钓龙罗凤大江滨,法器谁为语无堕。 庭前倘有立雪人,我欲因风致三贺。
zhú jiào liú chuán zhōng   xiāng qiú zhī lái 西 zhí zhǐ xīn   zhī jiān cuō guò    
suǐ shuí fēn shēn qiǎn   fān sūn huò zhōng shān chán lǎo zhēn rén gāo   chàng zōng fēng zhèn jiāng zuǒ    
xué liú yún wéi   yào xīn zuò zǎi guān kǒng zǒng dié sòng jiān tōu   xiá xiāng cóng hái zuò    
zhī jīn bào xiāng qīn   gèng piān zhāng dié chóu yán nán xiǎo   shùn wén cóng shí jiē tuǒ    
yīng lián lòu fāng mén   zhuī suí liáng wèi guǒ jiāng jiā yōu rén   qín kuì    
tán kōng jié yán   tīng wén shū fēi liǎng ruò jiāng qíng jiě zhēn míng   yǎn rén qián yīng kàn    
shì jiān wàn áng   zhèng ruò xuán lún tuī suí shí yǎng nǎi shàn móu jiù   zhōng zhuō zhě guò    
jiǔ zhé yáng cháng zhuó biān   wàn cāng míng zòng duò zhī jīn xíng nián shí   jué shuāi tuí duō zuò    
píng shēng zuò suǒ shī   jǐn zhī nòng huǒ huí guāng fǎn zhào cān miào   zhàn běn rán diǎn    
gōng fāng chǐ 齿 zhuàng zhì háo   zhèng gōng tóng wèi wéi wèi chán zuò   shì xuān cháng zhí suǒ    
lián shè zhuāng yán qīng jìng chí   zhàng shì hán róng gāo guǎng 广 zuò shí gòng jié xiāng huǒ yuán xīn   gěng gěng dāng fēi    
wèi shǒu wèn qín shī   shī cái chéng lěi luǒ diào lóng luó fèng jiāng bīn   shuí wèi duò    
tíng qián tǎng yǒu xuě rén   yīn fēng zhì sān