次韵赏梅

宋代 黄庭坚
安知宋玉在邻墙,笑立春晴照粉光。 淡薄似能知我意,幽闲元不为人芳。 微风拂掠生春思,小雨廉纤洗暗妆。 只恐浓葩委泥土,谁令解合返魂香。
ān zhī sòng zài lín qiáng   xiào chūn qíng zhào fěn guāng
dàn shì néng zhī   yōu xián yuán wéi rén fāng
wēi fēng lüě shēng chūn   xiǎo lián xiān àn zhuāng
zhǐ kǒng nóng wěi   shuí lìng jiě fǎn hún xiāng