次韵睿廓然送僧还东吴

宋代 释德洪
征夫应为指柴扉,湖水当门可濯衣。飞鸟已知今日倦,旧邻那悟昔人非。 山情已作燖鸡净,世味真如嚼蜡微。遥想夜航无管束,棹歌应载月明归。
zhēng yīng wèi zhǐ chái fēi   shuǐ dāng mén zhuó fēi niǎo zhī jīn juàn jiù   lín rén fēi    
shān qíng zuò xún jìng   shì wèi zhēn jiáo wēi yáo xiǎng háng guǎn shù zhào   yīng zài yuè míng guī