次韵任使君咏梅二首

宋代 李新
堂上高人解赏音,孤根未放草来侵。 不妨此后颁春力,却得从前爱日心。 模蜡曾看黄淡淡,试妆犹恐晕深深。 而今驿使行如织,听取新来塞上吟。
táng shàng gāo rén jiě shǎng yīn   gēn wèi fàng cǎo lái qīn  
fáng hòu bān chūn   què cóng qián ài xīn  
céng kàn huáng dàn dàn   shì zhuāng yóu kǒng yūn shēn shēn  
ér jīn 驿 shǐ 使 xíng zhī   tīng xīn lái sāi shàng yín