次韵全可竹

元代 周权
一元妙化不停枢,和气陶陶逐物初。鸠雨欲晴桑叶晚,燕泥新湿杏花馀。 偶携野客看云坐,閒拟春题就竹书。新涨拍阑风日净,溶溶暖绿护阶除。
yuán miào huà tíng shū   táo táo zhú chū jiū qíng sāng wǎn   yàn xīn shī 湿 xìng huā
ǒu xié kàn yún zuò   xián chūn jiù zhú shū xīn zhǎng pāi lán fēng jìng   róng róng nuǎn 绿 jiē chú