次韵秦寿之雷江阻风

宋代 王之道
君之是行亦不恶,到处名山得佳作。 江神好事欲援例,横起狂风卷帆脚。 要求诗句须少驻,故戏舟师令暂泊。 雷江正在淮南岸,万顷黄芦映于廓。 不知眼界阔多少,但见炊烟耿墟落。 归心浩浩孰撩动,归梦忡忡予忖度。 怒涛底事强留滞,清夜无眠屡惊愕。 溯游初冀日千里,今比驱车反成错。 人生离合自有数,谁谓江神能见谑。 新诗入笔走骅骝,奔逸绝尘那可却。 何妨有酒发妙思,坐对陶泓自斟酌。 韵来严语险属和谁,顾我才悭子非虐。
jūn zhī shì xíng è   dào chù míng shān jiā zuò
jiāng shén hǎo shì yuán   héng kuáng fēng juǎn fān jiǎo
yāo qiú shī shǎo zhù   zhōu shī lìng zàn
léi jiāng zhèng zài huái nán àn   wàn qǐng huáng yìng kuò
zhī yǎn jiè kuò duō shǎo   dàn jiàn chuī yān gěng luò
guī xīn hào hào shú liáo dòng   guī mèng chōng chōng cǔn duó
tāo shì qiǎng liú zhì   qīng mián jīng è
yóu chū qiān   jīn chē fǎn chéng cuò
rén shēng yǒu shù   shuí wèi jiāng shén néng jiàn xuè
xīn shī zǒu huá liú   bēn jué chén què
fáng yǒu jiǔ miào   zuò duì táo hóng zhēn zhuó
yùn lái yán xiǎn zhǔ shuí   cái qiān zi fēi nüè