次韵平无等岁暮有怀

宋代 释德洪
文章有神惊颖脱,风雷先听毫端落。穷年秀气不知休,此盖道馀德之粕。 大人见世当有驭,一枝区区何足托。此语令君意自消,双眸新退重重膜。 鼻端馀地大于天,挥斤请看无沾垩。吟诗写字到骨清,寓意乃佳工折莫。 我年十五恃豪伟,废食忘眠专制作。人令瑕玷混吞声,将使骇世驱时恶。 那知任已返吾病,迩来猛省能自薄。默唇僻处兀聋痴,十问烦人慵一答。 聚呵随骂嗟愚狂,不详乃背初心约。我不怪君亦不嗔,君独何心惟喜跃。 人生异趣各有谋,分定那可相更博。君不见谪仙历落解全真,月下一尊堂独酌。 又不见渊明坦率从所好,闷遭五斗相缠缚。矧予于世百无求,纷纷固可俱抛却。 岁月更如秋晚池,草木向枯泉欲涸。行看东风颠沛来,又丽繁红入斜萼。
wén zhāng yǒu shén jīng yǐng tuō   fēng léi xiān tīng háo duān luò qióng nián xiù qi zhī xiū   gài dào zhī    
rén xiàn shì dāng yǒu   zhī tuō lìng jūn xiāo shuāng   móu xīn tuì chóng 退 chóng    
duān tiān   huī jīn qǐng kàn zhān è yín shī xiě dào qīng   nǎi jiā gōng shé    
nián shí shì háo wěi   fèi shí wàng mián zhuān zhì zuò rén lìng xiá diàn hùn tūn shēng jiāng   shǐ hài 使 shì shí è    
zhī rèn fǎn bìng   ěr lái měng xǐng néng báo chún chù lóng chī shí   wèn fán rén yōng    
suí jiē kuáng   xiáng nǎi bèi chū xīn yuē guài jūn chēn jūn   xīn wéi yuè    
rén shēng yǒu móu   fēn dìng xiāng gēng jūn jiàn zhé xiān luò jiě quán zhēn yuè   xià zūn táng zhuó    
yòu jiàn yuān míng tǎn shuài cóng suǒ hǎo   mèn zāo dǒu xiāng chán shěn shì bǎi qiú fēn   fēn pāo què    
suì yuè gèng qiū wǎn chí   cǎo xiàng quán xíng kàn dōng fēng diān pèi lái yòu   fán hóng xié è