次韵彭子长刘园见花

宋代 释德洪
我昔海山度寒食,虽有花看非故园。今年寒食花又见,已在故园疑梦魂。 虚弦丧气念前痛,瘴面敢辞增唾痕。此生流落坐旷达,晚悔坦率加辛勤。 觉城老子天乞我,人品秀拔高摩云。定应分身在绛阙,想见佩珰裙褶纁。 君看翰墨吐秀句,绿杨春重含朝暾。袖中功名未暇探,且复行乐追幽欣。 陋邦忽见洛阳面,为谁扶头清露翻。残春风日太醇酽,发妆初罢争迎门。 丰肌忍调獭髓医,笑涡尚初红朝温。谪仙点笔风雨疾,少陵眼寒烟雾昏。 公独寓之一戏耳,宁用解语方佐尊。夜深秉烛花不睡,饮到落月窥金盆。 情钟耳热意一折,赋诗绕纸风雷奔。诗成我读辄起舞,自忘首秃衣绁袢。 泠然驭风欲仙去,引手便觉天可扪。归来僵卧数屋角,万象困顿天不言。
hǎi shān hán shí   suī yǒu huā kàn fēi yuán jīn nián hán shí huā yòu jiàn   zài yuán mèng hún    
xián sàng niàn qián tòng   zhàng miàn gǎn zēng tuò hén shēng liú luò zuò kuàng wǎn   huǐ tǎn shuài jiā xīn qín    
jué chéng lǎo zi tiān   rén pǐn xiù gāo yún dìng yīng fèn shēn zài jiàng quē xiǎng   jiàn pèi dāng qún zhě xūn    
jūn kàn hàn xiù   绿 yáng chūn zhòng hán zhāo tūn xiù zhōng gōng míng wèi xiá tàn qiě   xíng zhuī yōu xīn    
lòu bāng jiàn luò yáng miàn   wèi shuí tóu qīng fān cán chūn fēng tài chún yàn   zhuāng chū zhēng yíng mén    
fēng rěn diào suǐ   xiào shàng chū hóng cháo wēn zhé xiān diǎn fēng shǎo   líng yǎn hán yān hūn    
gōng zhī ěr   níng yòng jiě fāng zuǒ zūn shēn bǐng zhú huā shuì yǐn   dào luò yuè kuī jīn pén    
qíng zhōng ěr zhé   shī rào zhǐ fēng léi bēn shī chéng zhé   wàng shǒu xiè pàn    
líng rán fēng xiān   yǐn shǒu biàn 便 jué tiān mén guī lái jiāng shù jiǎo wàn   xiàng kùn dùn tiān yán