次韵潘茂洪春日书怀

宋代 张镃
东风渐放柳遮门,隔水人家聚似村。 渔艇远来夸甫里,僧隣閒过讲慈恩。 花繁惯识蜂情性,昼静初闻燕语言。 病起适逢春正好,莫教诗思却尘昏。
dōng fēng jiàn fàng liǔ zhē mén   shuǐ rén jiā shì cūn  
tǐng yuǎn lái kuā   sēng lín xián guò jiǎng ēn  
huā fán guàn shí fēng qíng xìng   zhòu jìng chū wén yàn yán  
bìng shì féng chūn zhèng hǎo   jiào shī què chén hūn