次韵偶题

宋代 释德洪
钝拙无人著眼看,一庵睡快如梁端。那知高轩肯过我,终日笑语成盘桓。 畏公笔力不可敌,坐令三峡回奔湍。威棱王节照湘楚,誇声众口锋刃攒。 此篇意气更倾写,句法超绝风格完。许令赓酬亦不免,但恨语带儒生酸。 苦嫌丝竹围醉枕,卧看烟缕凝雕盘。双泉云树时到梦,神武门前思挂冠。 朝来清事亦稠叠,野饭蓬窗分小团。人间曲屈多败意,莫辞时此同幽欢。
dùn zhuō rén zhù yǎn kàn   ān shuì kuài liáng duān zhī gāo xuān kěn guò zhōng   xiào chéng pán huán    
wèi gōng   zuò lìng sān xiá huí bēn tuān wēi léng wáng jié zhào xiāng chǔ kuā   shēng zhòng kǒu fēng rèn zǎn    
piān gèng qīng xiě   chāo jué fēng wán lìng gēng chóu miǎn dàn   hèn dài shēng suān    
xián zhú wéi zuì zhěn   kàn yān níng diāo pán shuāng quán yún shù shí dào mèng shén   mén qián guà guān    
zhāo lái qīng shì chóu dié   fàn péng chuāng fēn xiǎo tuán rén jiān duō bài   shí tóng yōu huān