次韵梦得见示之什

宋代 洪迈
居楚求齐音,美恶不同土。 諠豗俗物华,鲜复有佳处。 时从玉璧人,商略穷万古。 诗如粟牛戏,误得摩顶许。 望道渺逾远,浮生真暂寓。 忍持尺璧阴,空作秋虫语。 微言倘倾倒,河汉濯肺腑。 向来说诗口,自此行可杜。
chǔ qiú yīn   měi è tóng  
xuān huī huá   xiān yǒu jiā chǔ  
shí cóng rén   shāng lüè qióng wàn  
shī niú   dǐng  
wàng dào miǎo yuǎn   shēng zhēn zàn  
rěn chí chǐ yīn   kōng zuò qiū chóng  
wēi yán tǎng qīng dǎo   hàn zhuó fèi  
xiàng lái shuō shī kǒu   xíng