次韵梦得见示长篇

宋代 洪迈
雉驯不因媒,鸠暖自呼妇。 诗成桃李阴,知是霹雳手。 簿书我亦厌,丘壑渠自有。 却怜支离疏,饱食得薪槱。 俗夫尝世味,甘苦半哕呕。 知公超然处,心迹两无垢。 愁阴老芳物,虫鸟故相诱。 浪蕋费收拾,柔条可结揉。 岂无我辈人,一醉开笑口。 那知市门底,客倦枕两肘。 眼高可人稀,命蹇亨运偶。 平生愿热鞭,见谓余小友。 细观岂弟心,宜在帝左右。 却来尘埃中,寂寞对五柳。 鷇音藏鹄羽,正待荆鸡剖。 学政容窥谱,问字当载酒。 虚名翻误梦,恐坐箕与斗。 方诗终不称,永愧赋琼玖。
zhì xùn yīn méi   jiū nuǎn  
shī chéng táo yīn   zhī shì shǒu  
簿 shū yàn   qiū yǒu  
què lián zhī shū   bǎo shí xīn yǒu  
cháng shì wèi   gān bàn yuě ǒu  
zhī gōng chāo rán chù   xīn liǎng gòu  
chóu yīn lǎo fāng   chóng niǎo xiāng yòu  
làng ruǐ fèi shōu shí   róu tiáo jié róu  
bèi rén   zuì kāi xiào kǒu  
zhī shì mén   juàn zhěn liǎng zhǒu  
yǎn gāo rén   mìng jiǎn hēng yùn ǒu  
píng shēng yuàn biān   jiàn wèi xiǎo yǒu  
guān kǎi xīn   zài zuǒ yòu  
què lái chén āi zhōng   duì liǔ  
kòu yīn cáng   zhèng dài jīng pōu  
xué zhèng róng kuī   wèn dāng zài jiǔ  
míng fān mèng   kǒng zuò dòu  
fāng shī zhōng chēng   yǒng kuì qióng jiǔ