次韵梅花

宋代 方岳
岁晚何人肯卜邻,梅於我辈最情亲。 两山尽是经行处,一雪不知多少春。 先后花随人意思,横斜枝写月精神。 寒香嚼得成诗句,落纸云烟行草真。
suì wǎn rén kěn lín   méi bèi zuì qíng qīn  
liǎng shān jìn shì jīng xíng chǔ   xuě zhī duō shǎo chūn  
xiān hòu huā suí rén   héng xié zhī xiě yuè jīng shén  
hán xiāng jué chéng shī   luò zhǐ yún yān xíng cǎo zhēn