次韵毛君烧松花六绝

宋代 苏辙
茅庵纸帐学僧眠,炉艺松花取易然。 唯有未能忘酒在,手倾金盏斗垂莲。 饼杂松黄二月天,盘敲松子早霜寒。 山家一物都无弃,狼籍干花最后般。 〈蜀人以松黄为饼甚美。 〉松老香多气自严,余烟勃郁透疏帘。 须臾过尽惟灰在,借问谁收一番〈去声〉炎。 美人寒甚懒开扉,金作松花插幕?。 几度低头疑堕落,青烟已断未消时。 枯萼鳞皴不复坚,重重正似半开莲。 曾经樵舍砖炉见,未许邦君画閤然。 黄蜡供炊自一家,锱铢贫富递矜夸。 都城争买方薪贵,却顾松花已自奢。
máo ān zhǐ zhàng xué sēng mián   sōng huā rán  
wéi yǒu wèi néng wàng jiǔ zài   shǒu qīng jīn zhǎn dòu chuí lián  
bǐng sōng huáng èr yuè tiān   pán qiāo sōng zǎo shuāng hán  
shān jiā dōu   láng gān huā zuì hòu bān  
shǔ rén sōng huáng wèi bǐng shén měi    
sōng lǎo xiāng duō yán   yān tòu shū lián    
guò jǐn wéi huī zài   jiè wèn shuí shōu fān shēng yán      
měi rén hán shén lǎn kāi fēi   jīn zuò sōng huā chā   ?  
tóu duò luò   qīng yān duàn wèi xiāo shí  
è lín cūn jiān   chóng chóng zhèng shì bàn kāi lián  
céng jīng qiáo shě zhuān jiàn   wèi bāng jūn huà rán  
huáng gōng chuī jiā   zhū pín jīn kuā  
chéng zhēng mǎi fāng xīn guì   què sōng huā shē