次韵马参谋新作山亭

宋代 叶梦得
家山千仞耸亭亭,梦绕苕溪十里青。苦厌簿书迷老景,坐怀丘壑寄颓龄。 稚川可复寻勾漏,灵运能忘过始宁。叠石且从开小径,苦寒仍喜报馀馨。 天工未拟藏遗巧,物态何曾有遁形。散策便思穿窈窕,沉钩真欲钓清泠。 已看袖里携东海,端向篱中得画屏。半世生涯皆福地,不妨归更侍祠庭。
jiā shān qiān rèn sǒng tíng tíng   mèng rào tiáo shí qīng yàn shū 簿 lǎo jǐng zuò   huái qiū 怀 tuí líng    
zhì chuān xún gōu lòu   líng yùn néng wàng guò shǐ níng dié shí qiě cóng kāi xiǎo jìng   hán réng bào xīn    
tiān gōng wèi cáng qiǎo   tài zēng yǒu dùn xíng sàn biàn 便 chuān yǎo 穿 tiǎo chén   gōu zhēn diào qīng líng    
kàn xiù xié dōng hǎi   duān xiàng zhōng de huà píng bàn shì shēng jiē   fáng guī gèng shì tíng