次韵李子永雪中长句

宋代 范成大
黄昏苦寒乌鸟稀,吹沙走石交横飞。 布衾如铁复似水,梦想东风来解围。 岂知天地有奇事,夜半窗纸生光辉。 兜罗宝界佛所现,冥凌不敢专璇玑。 开门倚杖眩一色,迥立此世空无依。 少年行乐恍尚记,瑶林珠树中成蹊。 犬骄鹰俊马蹄快,狡穴未尽须穷追。 湖海粗豪今岂在,但忆鸣哮如饿鸱。 北邻亦复淡生活,要我忍寒呤此诗。 手龟笔退不可捉,墨泓龃龉冰生衣。
huáng hūn hán niǎo   chuī shā zǒu shí jiāo héng fēi  
qīn tiě shì shuǐ   mèng xiǎng dōng fēng lái jiě wéi  
zhī tiān yǒu shì   bàn chuāng zhǐ shēng guāng huī  
dōu luó bǎo jiè suǒ xiàn   míng líng gǎn zhuān xuán  
kāi mén zhàng xuàn   jiǒng shì kōng  
shào nián xíng huǎng shàng   yáo lín zhū shù zhōng chéng  
quǎn jiāo yīng jùn kuài   jiǎo xué wèi jǐn qióng zhuī  
hǎi háo jīn zài   dàn míng xiāo è 饿 chī  
běi lín dàn shēng huó   yào rěn hán lìng shī  
shǒu guī tuì 退 zhuō   hóng bīng shēng