次韵刘左史王亭观梅

宋代 魏了翁
南山有佳境,天作而地藏。 谁其搜抉之,主者今欧阳。 时当冬候最,叆叇云无光。 烂嚼暗香句,浩歌黄竹章。 诗成物有主,意远天无旁。 众宾人老守,遥林拱孤芳。 气味自尔殊,凡卉不敢香。 芸芸天壤间,何草冬不黄。 独此冰雪质,老气磨苍苍。 便如身洁人,易知复难忘。 颇怀熙丰日,群妍偃冰霜。 皓然深衣老,春风贮肝肠。 抉开第一机,还作桃李乡。 终然和鼎实,以侑千岁觞。 三嗅几而作,临风倍轻狂。
nán shān yǒu jiā jìng   tiān zuò ér zàng  
shuí sōu jué zhī   zhǔ zhě jīn ōu yáng  
shí dāng dōng hòu zuì   ài dài yún guāng  
làn jué àn xiāng   hào huáng zhú zhāng  
shī chéng yǒu zhǔ   yuǎn tiān páng  
zhòng bīn rén lǎo shǒu   yáo lín gǒng fāng  
wèi ěr shū   fán huì gǎn xiāng  
yún yún tiān rǎng jiān   cǎo dōng huáng  
bīng xuě zhì   lǎo cāng cāng  
biàn 便 shēn jié rén   zhī nán wàng  
huái 怀 fēng   qún yán yǎn bīng shuāng  
hào rán shēn lǎo   chūn fēng zhù gān cháng  
jué kāi   hái zuò táo xiāng  
zhōng rán dǐng shí   yòu qiān suì shāng  
sān xiù ér zuò   lín fēng bèi qīng kuáng