次韵刘无言游法云寺

宋代 饶节
磨蚁迭左右,铁炭互俯仰。岁月如牧马,快骤脱羁鞅。 方希草玄雄,未羡画眉敞。刘侯启予者,险韵写胜赏。 读之令人醒,居然见图像。我昔曾此游,僧梵荐肸蚃。 撞钟鸣木鲤,破我颠倒想。百年能几许,万事苦鞅掌。 丧身声利场,齿角伐犀象。前辈晓云散,后生春水长。 君看门外辙,盛气日来往。道人初不省,禅寂异到壤。 乃知雨花地,可以透迷网。君侯此嘉集,尘迹已相荡。 援琴写我叹,中夜发哀响。
dié zuǒ yòu   tiě tàn yǎng suì yuè   kuài zhòu tuō yāng
fāng cǎo xuán xióng   wèi xiàn huà méi chǎng liú hóu zhě   xiǎn yùn xiě shèng shǎng
zhī lìng rén xǐng   rán jiàn xiàng céng yóu   sēng fàn jiàn xiǎng
zhuàng zhōng míng   diān dǎo xiǎng bǎi nián néng   wàn shì yāng zhǎng
sàng shēn shēng chǎng   chǐ 齿 jiǎo xiàng qián bèi xiǎo yún sàn   hòu shēng chūn shuǐ zhǎng
jūn kān mén wài zhé   shèng lái wǎng dào rén chū xǐng   chán dào rǎng
nǎi zhī huā   tòu wǎng jūn hòu jiā   chén xiāng dàng
yuán qín xiě tàn   zhōng fèi āi xiǎng