次韵留题僧假山

宋代 王安石
态足万峰奇,功才一篑微。 愚公谁助徙,灵鹫却愁飞。 窦雪藏银镒,檐曦散玉辉。 未应颓蚁壤,方此镇禅扉。 物理有真伪,僧言无是非。 但知名尽假,不必故山归。
tài wàn fēng   gōng cái kuì wēi
gōng shuí zhù   líng jiù què chóu fēi
dòu xuě cáng yín   yán sàn huī
wèi yìng tuí rǎng   fāng zhèn chán fēi
yǒu zhēn wěi   sēng yán shì fēi
dàn zhī míng jǐn jiǎ   shān guī