次韵刘太师苦吟之什

宋代 朱弁
长城五字屹逶迤,可笑偏师敢出奇。句补推敲未安处,韵更瘀絮益难时。 痴迷竟作禽填海,辛苦真成蚁度丝。却羡弥明攻具速,刘侯漫说也能诗。
cháng chéng wēi   xiào piān shī gǎn chū tuī qiāo wèi ān chǔ yùn   gèng nán shí    
chī jìng zuò qín tián hǎi   xīn zhēn chéng què xiàn míng gōng liú   hóu màn shuō néng shī