次韵刘泾见寄

宋代 苏辙
天之苍苍亦何有,亦有云汉为之章。 人生混沌一气耳,嘿嘿何用知肺肠。 孔公孟子巧言语,剖瓢插竹吹笙簧。 含宫吐角千万变,坐令隐伏皆形相。 我生禀赋本微薄,氤氲方寸不自藏。 譬如兰根在黄土,春风驱迫生繁香。 口占手写岂得已,此亦未免物所将。 方将寂寞自收敛,不受世俗斗尺量。 既知仍作未能止,纷纭竟亦类彼庄。 煎烹心脾擢胃肾,自令鬓发惊秋霜。 嗟子独未知此病,従横自恃觜爪刚。 少年一见非俗物,锵然修竹鸣孤凰。 近来直欲扛九鼎,令我畏见笔力强。 提携童子従冠者,揣摩五帝论三皇。 诗书近日贵新说,扫除旧学漫无光。 窃攘瞿昙剽李耳,牵挽性命推阴阳。 狂流滚滚去不返,长夜漫漫未遽央。 词锋俊发鲁连子,惭愧田巴称老苍。 是非得失子自了,一醉早醒余所望。
tiān zhī cāng cāng yǒu   yǒu yún hàn wèi zhī zhāng  
rén shēng hùn dùn ěr   hēi hēi yòng zhī fèi cháng  
kǒng gōng mèng qiǎo yán   pōu piáo chā zhú chuī shēng huáng  
hán gōng jiǎo qiān wàn biàn   zuò lìng yǐn jiē xíng xiāng  
shēng bǐng běn wēi   yīn yūn fāng cùn cáng  
lán gēn zài huáng   chūn fēng shēng fán xiāng  
kǒu zhàn shǒu xiě de   wèi miǎn suǒ jiāng  
fāng jiāng shōu liǎn   shòu shì dòu chǐ liàng  
zhī réng zuò wèi néng zhǐ   fēn yún jìng lèi zhuāng  
jiān pēng xīn zhuó wèi shèn   lìng bìn jīng qiū shuāng  
jiē zi wèi zhī bìng   cóng héng shì zhǎo gāng  
shào nián jiàn fēi   qiāng rán xiū zhú míng huáng  
jìn lái zhí káng jiǔ dǐng   lìng wèi jiàn qiáng  
xié tóng cóng guān zhě   chuǎi lùn sān huáng  
shī shū jìn guì xīn shuō   sǎo chú jiù xué màn guāng  
qiè rǎng tán piāo ěr   qiān wǎn xìng mìng tuī yīn yáng  
kuáng liú gǔn gǔn fǎn   cháng màn màn wèi yāng  
fēng jùn lián zi   cán kuì tián chēng lǎo cāng  
shì fēi děi shī zi le   zuì zǎo xǐng suǒ wàng