次韵留别南公

宋代 韩驹
天遣吾曹与世疏,那将穷技学黔驴。只今年少身多病,是处愁深泪溅裾。 此去不须论塞马,向来犹有葬江鱼。虚名只用惊儿辈,要作生涯墓志书。
tiān qiǎn cáo shì shū   jiāng qióng xué qián zhī jīn nián shào shēn duō bìng shì   chù chóu shēn lèi jiàn    
lùn sāi   xiàng lái yóu yǒu zàng jiāng míng zhǐ yòng jīng ér bèi yào   zuò shēng zhì shū