次韵李侍读东平王哀诗

宋代 虞集
宇宙生奇变,明良陷逆图。传闻昏白昼,悲愤结全区。 治极机潜否,恩深事失谟。犯车仍断軏,坏户竟伤枢。 魑魅嫌明镜,强梁忌雅模。甘心成首祸,藉口肆群腴。 隐忍危冲决,凭陵善唯俞。自天傒鈇钺,累月具箪壶。 裹革疑亡地,招魂竞出都。笳鸣残夕月,马偾四交衢。 所痛仓皇际,将无古昔殊。腹心何蛊蚀,肘腋不支梧。 列位多翘楚,干城总豹貙。讵言归厄数,不复颂贞符。 天讨公无赦,皇心爱不姑。报雠论婉娈,锡爵酹呜呼。 相业今如在,民生实少痡。谁能疵璧玉,唯有泣琼珠。 执简书群盗,当关欠一夫。驰奔嗟薄日,沐浴止中途。 决去思投阙,违之或汎湖。危知无复死,恨不奋前诛。 春雨烦冤涤,朝阳癙思疏。讴吟申感慨,述作惧荒芜。 芒忽思离散,焄蒿起苑枯。神还嵩岳峻,气直斗杓孤。 陟降先皇侧,回翔造化徒。英灵常会合,瞻想岂虚无。
zhòu shēng biàn   míng liáng xiàn chuán wén hūn bái zhòu   bēi fèn jié quán
zhì qián fǒu   ēn shēn shì shī fàn chē réng duàn yuè   huài jìng shāng shū
chī mèi xián míng jìng   qiáng liáng gān xīn chéng shǒu huò   jiè kǒu qún
yǐn rěn wēi chōng jué   píng líng shàn wéi tiān yuè   lěi yuè dān
guǒ wáng   zhāo hún jìng chū dōu jiā míng cán yuè   fèn jiāo
suǒ tòng cāng huáng   jiāng shū xīn shí   zhǒu zhī
liè wèi duō qiáo chǔ   gān chéng zǒng bào chū yán guī è shù   sòng zhēn
tiān tǎo gōng shè   huáng xīn ài bào chóu lùn wǎn luán   jué lèi
xiāng jīn zài   mín shēng shí shǎo shuí néng   wéi yǒu qióng zhū
zhí jiǎn shū qún dào   dāng guān qiàn chí bēn jiē báo   zhǐ zhōng
jué tóu quē   wéi zhī huò fàn wēi zhī   hèn fèn qián zhū
chūn fán yuān   zhāo yáng shǔ shū ōu yín shēn gǎn kǎi   shù zuò huāng
máng sàn   xūn hāo yuàn shén hái sōng yuè jùn   zhí dòu sháo
zhì jiàng xiān huáng   huí xiáng zào huà yīng líng cháng huì   zhān xiǎng