次韵李商老匡山道中望天池

宋代 释德洪
幽人修水上,春涨冒陂田。时时想见之,笑颊微涡旋。 往来柴桑间,妙语生云烟。庐山自高寒,青碧开晴天。 倚藤望绝顶,风味如斜川。我思从之游,子亦当勉旃。 诗成聊假寐,归梦历层颠。
yōu rén xiū shuǐ shàng   chūn zhǎng mào bēi tián shí shí xiǎng jiàn zhī xiào   jiá wēi xuán    
wǎng lái chái sāng jiān   miào shēng yún yān shān gāo hán qīng   kāi qíng tiān    
téng wàng jué dǐng   fēng wèi xié chuān cóng zhī yóu zi   dāng miǎn zhān    
shī chéng liáo jiǎ mèi   guī mèng céng diān