次韵林江州题高远亭

宋代 王十朋
眼明庐阜翠横空,疑是云头屹夏峰。遗迹君应怀圣治,故家我亦念归宗。 遥瞻瀑水三千尺,犹隔巫山十二重。亭上主人高更远,天然丘壑在心匈。
yǎn míng cuì héng kōng   shì yún tóu xià fēng jūn yīng huái 怀 shèng zhì   jiā niàn guī zōng
yáo zhān shuǐ sān qiān chǐ   yóu shān shí èr chóng tíng shàng zhǔ rén gāo gèng yuǎn   tiān rán qiū zài xīn xiōng