次韵李令

宋代 朱翌
青云独上肯随群,遇我真成数面亲。 未许儿童骑竹马,且看土偶笑桃人。 弟兄酬唱诗无敌,宾客过从德有邻。 世味傥教如嚼蜡,便能调鼎识甘辛。
qīng yún shàng kěn suí qún   zhēn chéng shù miàn qīn  
wèi ér tóng zhú   qiě kàn ǒu xiào táo rén  
xiōng chóu chàng shī   bīn guò cóng yǒu lín  
shì wèi tǎng jiào jiáo   biàn 便 néng tiáo dǐng shí gān xīn