次韵李举之玉霄亭

宋代 曾惇
新亭崛起最高峰,无数遥岑翠埽空。 恐有谢公留屐齿,为开摩诘画屏风。 倚江杨柳正高下,照水杏花能白红。 正欠渭川千亩竹,清阴分借懒邻翁。
xīn tíng jué zuì gāo fēng   shù yáo cén cuì sào kōng
kǒng yǒu xiè gōng liú chǐ 齿   wèi kāi jié huà píng fēng
jiāng yáng liǔ zhèng gāo xià   zhào shuǐ xìng huā néng bái hóng
zhèng qiàn wèi chuān qiān zhú   qīng yīn fēn jiè lǎn lín wēng