次韵李秬酴醾

宋代 晁补之
夭红琐碎竞春娇,后出何妨便夺标。 云鹤嬉晴来万只,玉龙惊震上千条。 蓐收晃荡风前仗,萼绿飘翩月下绡。 曾向琼林亭畔见,天涯相遇一魂销。
yāo hóng suǒ suì jìng chūn jiāo   hòu chū fáng biàn 便 duó biāo
yún qíng lái wàn zhǐ   lóng jīng zhèn shàng qiān tiáo
shōu huàng dàng fēng qián zhàng   è 绿 piāo piān yuè xià xiāo
céng xiàng qióng lín tíng pàn jiàn   tiān xiāng hún xiāo