次韵李二

宋代 饶节
道散士不守,君子利为上。交游固窦灌,父子亦歆向。 繄我二三友,日月共照临。殊乡不殊习,异族岂异心。 吾徒拙身谋,要是沧海客。大材费伐剪,古乐难考击。 相逢聊解颜,把酒听软语。断水洗垢病,戛玉开未寤。 男儿生堕地,脚迹付九州。不知谁主盟,会此车与舟。 愿毕已醉杯,竟比难得欢。明朝黄子别,离恨已阑干。
dào sàn shì shǒu   jūn wéi shàng jiāo yóu dòu guàn   xīn xiàng
èr sān yǒu   yuè gòng zhào lín shū xiāng shū   xīn
zhuō shēn móu   yào shì cāng hǎi cái fèi jiǎn   nán kǎo
xiāng féng liáo jiě yán   jiǔ tīng ruǎn duàn shuǐ gòu bìng   jiá kāi wèi
nán ér shēng duò   jiǎo jiǔ zhōu zhī shuí zhǔ méng   huì chē zhōu
yuàn zuì bēi   jìng nán de huān míng cháo huáng zi bié   hèn lán gān