次韵廖端叟求墨

宋代 许及之
忆昨同舍时,爱子志尚坚。研穷非口耳,点勘分乌焉。 读声锵金石,笔思涌漪涟。合并几寒暑,分散如云烟。 家虽才咫尺,见且无夤缘。甥馆闻徙居,我屋欣接椽。 乃以随吏鞅,而叹抱遗编。嗟哉燕鸿隔,漫尔夔蚿怜。 三年阅黄榜,万选遗青钱。祇擅文场声,不上吏部铨。 儒冠未为误,洛诵方流传。夏果烦送似,唐律仍灿然。 为墨贻古作,如珠出深渊。书生均老丑,嗜好相后先。 亦有大禹圭,未许蒲氏贤。何惜遗久交,相得真忘年。 久知铁为研,更以心自鞭。矧古传毛颖,端合遗陈玄。 落笔看馀万,斗酒须十千。虽无兰亭茧,愿助韦郎笺。 古今一俛仰,人墨相磨研。有无要相通,唱和聊成篇。 我今辟三径,门开西一偏。已过中秋月,皆为晚凉天。 何妨对花下,取笑同樽前。第惭葵卫足,欲愈犹联拳。
zuó tóng shè shí   ài zhì shàng jiān yán qióng fēi kǒu ěr diǎn   kān fēn yān    
shēng qiāng jīn shí   yǒng lián bìng hán shǔ fēn   sǎn yún yān    
jiā suī cái zhǐ chǐ   jiàn qiě yín yuán shēng guǎn wén   xīn jiē chuán    
nǎi suí yāng   ér tàn bào biān jiē zāi yàn hóng 鸿 màn   ěr kuí xián lián    
sān nián yuè huáng bǎng   wàn xuǎn qīng qián shàn wén chǎng shēng   shàng quán    
guān wèi wèi   luò sòng fāng liú chuán xià guǒ fán sòng táng   réng càn rán    
wèi zuò   zhū chū shēn yuān shū shēng jūn lǎo chǒu shì   hào xiāng hòu xiān    
yǒu guī   wèi shì xián jiǔ jiāo xiāng   de zhēn wàng nián    
jiǔ zhī tiě wèi yán   gèng xīn biān shěn chuán máo yǐng duān   chén xuán    
luò kàn wàn   dǒu jiǔ shí qiān suī lán tíng jiǎn yuàn   zhù wéi láng jiān    
jīn yǎng   rén xiāng yán yǒu yào xiāng tōng chàng   liáo chéng piān    
jīn sān jìng   mén kāi 西 piān guò zhōng qiū yuè jiē   wèi wǎn liáng tiān    
fáng duì huā xià   xiào tóng zūn qián cán kuí wèi   yóu lián quán