次韵梁尉秦碑古风

宋代 王十朋
姬嬴遗迹存者希,世传石鼓稽山碑。石鼓揄扬得韩子,文与二雅争驱驰。 秦碑夸大颂功德,埋没草莽无人知。或言山顶石犹在,上有虎豹龙蛇螭。 神藏鬼护荆棘蔽,崖悬磴绝登无岐。广文好奇穴探禹,梅仙喜事僧寻支。 我赞其行要亲睹,勿受世俗流传欺。望秦秦望两崭绝,何山壁立东南涯。 礼碑屹植最高处,不知磨灭从何时。剔苔扫墨了无有,模糊片纸亦足奇。 浓云霮䨴黯将雨,古木槎牙蟠老枝。归来走笔出险语,诃政叱斯同小儿。 诗成得得写寄我,词严意伟法退之。我闻秦人灭六国,酷若犬磔临江麋。 先王法为秦所负,负秦况有秦有司。五经灰飞儒溅血,尧舜周孔何能为。 上蔡猎师妙小篆,奴视俗体徒肥皮。东封太山南入越,大书深刻光陆离。 沙丘风腥人事变,鬼饥族赤谁嗟咨。汉兴万事一扫去,惟有篆刻馀刑仪。 磨崖欲作不朽计,其如历数不及期。蚩尤五兵纣漆器,人物美恶宁相疵。 我虽过秦爱遗画,南山入望频支颐。不须峄阳访枣刻,不用迁史观雄辞。 虚堂默坐对此纸,闭眼暗想君勿嗤。要知秦碑没字本,却类周雅无辞诗。
yíng cún zhě   shì chuán shí shān bēi shí yáng hán   wén èr zhēng chí
qín bēi kuā sòng gōng   mái cǎo mǎng rén zhī huò yán shān dǐng shí yóu zài   shàng yǒu bào lóng shé chī
shén cáng guǐ jīng   xuán dèng jué dēng guǎng 广 wén hào xué tàn   méi xiān shì sēng xún zhī
zàn xíng yào qīn   shòu shì liú chuán wàng qín qín wàng liǎng zhǎn jué   shān dōng nán
bēi zhí zuì gāo chù   zhī miè cóng shí tái sǎo liǎo yǒu   piàn zhǐ
nóng yún dàn duì àn jiāng   chá pán lǎo zhī guī lái zǒu chū xiǎn   zhèng chì tóng xiǎo ér
shī chéng de de xiě   yán wěi tuì 退 zhī wén qín rén miè liù guó   ruò quǎn zhé lín jiāng
xiān wáng wèi qín suǒ   qín kuàng yǒu qín yǒu jīng huī fēi jiàn xuè   yáo shùn zhōu kǒng néng wéi
shàng cài liè shī miào xiǎo zhuàn   shì féi dōng fēng tài shān nán yuè   shū shēn guāng
shā qiū fēng xīng rén shì biàn   guǐ chì shuí jiē hàn xīng wàn shì sǎo   wéi yǒu zhuàn xíng
zuò xiǔ   shǔ chī yóu bīng zhòu   rén měi è níng xiāng
suī guò qín ài huà   nán shān wàng pín zhī yáng fǎng 访 zǎo   yòng qiān shǐ guān xióng
táng zuò duì zhǐ   yǎn àn xiǎng jūn chī yào zhī qín bēi méi běn   què lèi zhōu shī