次韵谅上人南轩避暑

宋代 释德洪
人间酷暑推不去,爱此南轩一榻空。眼倦抛书成午睡,梦悠谁复羡王公。 岂知尘土随肥马,但觉熏风掠坏桐。起步西园閒倚杖,石榴花出数枝红。
rén jiān shǔ tuī   ài nán xuān kōng yǎn juàn pāo shū chéng shuì mèng   yōu shuí xiàn wáng gōng    
zhī chén suí féi   dàn jué xūn fēng lüè huài tóng yuán 西 xián zhàng shí   liú huā chū shù zhī hóng