次韵拉空印游芙蓉

宋代 释德洪
翰墨平生气吐霓,诗成先喜示筠溪。山中见客应偏好,笔力知公不肯低。 夜寂据梧饥鼠出,岩空同听怪禽啼。上方闻说非人世,更陟缘云第几梯。
hàn píng shēng   shī chéng xiān shì yún shān zhōng jiàn yīng piān hǎo   zhī gōng kěn    
shǔ chū   yán kōng tóng tīng guài qín shàng fāng wén shuō fēi rén shì gèng   zhì yuán yún