次韵孔毅甫集古人句见赠五首

宋代 苏轼
羡君戏集他人诗,指呼市人如使儿。 天边鸿鹄不易得,便令作对随家鸡。 退之惊笑子美泣,问君久假何时归。 世间好句世人共,明月自满千家墀。 紫驼之峰人莫识,杂以鸡豚真可惜。 今君坐致五侯鲭,尽是猩蜃与熊白。 路傍拾得半段枪,何必开炉铸矛戟。 用之如何在我耳,入手当令君丧魄。 天下几人学杜甫,谁得其皮与其骨。 划如太华当我前,跛牂欲上惊崷崒。 名章俊语纷交衡,无人巧会当时情。 前生子美只君是,信手拈得俱天成。 诗人雕刻闲草木,搜抉肝肾神应哭。 不如默诵千万首,左抽右取谈笑足。 夜吟石鼎声悲秋,可怜好事刘与侯。 何当一醉百不问,我欲眠矣君归休。 膏明兰臭俱自焚,象牙翠羽戕其身。 多言自古为数穷,微中有时堪解纷。 痴人但数羊羔儿,不知何者是左慈。 千章万句卒非我,急走捉君应已迟。
xiàn jūn rén shī   zhǐ shì rén shǐ 使 ér  
tiān biān hóng 鸿   biàn 便 lìng zuò duì suí jiā  
tuì 退 zhī jīng xiào zi měi   wèn jūn jiǔ jiǎ shí guī  
shì jiān hǎo shì rén gòng   míng yuè mǎn qiān jiā chí  
tuó zhī fēng rén shí   tún zhēn  
jīn jūn zuò zhì hòu qīng   jìn shì xīng shèn xióng bái  
bàng shí bàn duàn qiāng   kāi zhù máo  
yòng zhī zài ěr   shǒu dāng lìng jūn sàng  
tiān xià rén xué   shuí  
huà tài huá dāng qián   zāng shàng jīng qiú  
míng zhāng jùn fēn jiāo héng   rén qiǎo huì dāng shí qíng  
qián shēng měi zhǐ jūn shì   xìn shǒu niān tiān chéng  
shī rén diāo xián cǎo   sōu jué gān shèn shén yìng  
sòng qiān wàn shǒu   zuǒ chōu yòu tán xiào  
yín shí dǐng shēng bēi qiū   lián hǎo shì liú hóu  
dāng zuì bǎi wèn   mián jūn guī xiū  
gāo míng lán xiù fén   xiàng cuì qiāng shēn  
duō yán wéi shù qióng   wēi zhōng yǒu shí kān jiě fēn  
chī rén dàn shù yáng gāo ér   zhī zhě shì zuǒ  
qiān zhāng wàn fēi   zǒu zhuō jūn yīng chí